Đi Thôi Em!

Đôi khi nhớ lắm cái tiếng gọi của núi rừng, ngàn khơi sóng vỗ, đôi khi thèm lắm một mình một cõi uống trọn cái bình minh nơi chặng đèo xa, ngắm nhìn những hạt sương mơ còn đọng trên phiến lá hoang như đôi mắt của một con sói dại, ngắm nhìn rừng núi cõng đèo, cheo leo. Một điếu thuốc khơi sương đầu sớm, một tâm hồn thắp cả tình yêu thời trẻ của tuổi 20 đôi lần trăng vỡ, rồi trong nụ cười ta nghe đâu đó tiếng nấc ngập ngừng cố giấu, mà buông…
Thèm lắm!
Ừ, thèm thì đi… (Đi – Cho quá khứ thanh yên)

Thơ Phượt: Đi Thôi Em!

Đi thôi em, đi để cảm nhận, đi để mà yêu
Đi ngắm mùa trăng liêu xiêu
Nhớ thời mười tám
Đi thôi em, đường xa lắm, đời đâu xa lắm
Một cái quay lưng đã bạc mái đầu…
Khóc đi em cho mắt bạc trăng mờ
Rồi theo anh, quên đi bụi tình ngày cũ
Vai lả rã rời, chân chùng mỏi gối
Hoàng hôn vào tối
Đẹp!
Em khóc đi em…
Này tặng em những ánh sao khuya
Này cho em bình minh nắng ấm
Này tặng em cơn mưa ướt đẫm
Này cho em cả một cuộc đời
Em nín đi em…

Tâm sự Em yêu không Một chàng trai thích Phượt...